Sontrung's Weblog

Thu June 18, 2008

THU

 

Phạm Văn Hải

Mùa thu ở miền bắc có vẻ đẹp buồn buồn, hiu hắt và dễ cảm. Người đầu tiên thường trò chuyện với tôi cũng là Thu, cũng đẹp, nhưng lúc nào cũng vui tươi. Nàng có nét mặt thật xinh, nói cười duyên dáng và tất khả ái. Có lẽ Thu hay ăn quà vặt nên hơi đẫy và mịn màng. Tôi chưa thấy ai có nước da đẹp như vậy. Chỉ tiếc một điều : dáng đi hơi nhanh, không được klhoan thai như tôi thường nghĩ về mẫu người lý tưởng.
Năm đó, tôi mười bốn tuổi còn Thu mười ba, bằng tuổi thằng em tôi. Cũng năm đó, Thu cho tôi biết vài ý niệm về đàn bà. Nếu tôi ham thích và cũng lớn trước tuổi như nàng, chắc chắn Thu đã cho biết nhiều hơn.
Tôi không nhớ rõ lắm, có lẽ sau vài ngày gia đình tôi dọn đến nhà nàng, chúng tôi đã thân nhau rồi. Ai làm quan trước? Tôi chịu không nhớ được. Nhút nhát như tôi, chưa dám nói với con gái bao giờ, chắc chắn không đủ can đảm để gợi chuyện. Có thể một lần,nàng ra hỏi:”Mẹ anh có nhà không?” rồi chúng tôi quen nhau.
Tối tối,tôi lên phòng nàng. Con gái thường kém toán. Giúp đỡ Thu là việc nên làm. Vì thế không có ai ngăn cản.
Bao giờ Thu cũng đứng bên tay trái tôi. Còn tôi ngồi ghế của nàng. Chỉ khi nào Thu cần viết, mới đổi chỗ. Thu sáng dạ,nói đâu hiểu đó. Thỉng thoảng nàng hỏi tôi vài câu ngoài việc học hành. Hỏi đủ thứ.
Một buổi chiều, tôi rón rén lên gác. Thu không có trong phòng. Tôi sang nhà khách, thấy nàng học bài trên sập, gần lối ra vào.
-Ngồi đây anh!
Thu xích vào trong dành chỗ cho tôi. Tôi cảm thấy có gì bất thường, nhưng vẫn nghe lời.
Tôi ngồi sát bên Thu. Nàng buông vở, hỏi mấy câu rối nằm quay mặt vào tường:
-Nóng ơi là nóng! Rôm nó đốt làm Thu ngứa lưng quá. Gãi hộ Thu một tí!
Tôi chần chừ, chưa biết phản ứng ra sao. Nàng với lấy tay tôi, ấn vào lưngt:
-Ở chỗ này.Gãi đi anh. Mạnh lên! Cứ như thế! Tôi riu ríu làm theo.
Chỉ vài phút sau, giữa lúc tôi không ngờ-mà có bao giờ dám ngờ- Thu xoay người lại. Tay tôi chưa kịp đổi theo. Tôi lúng túng đến đờ đẫn. Một rung động nhẹ nhàng bén nhậy chuyển khắp thân tôi. Nhưng không lâu- chỉ mấy giây- Thu đứng lên: -Thôi tụi mình xuống nhà dưới đi!
Thế là tôi phải theo nàng.
Sau buổi chiều đó, chúng tôi thân nhau hơn.Cảnh gãi lưng chỉ xảy một lần. Một lần độc nhất trong đới tôi. Tôi nghiệm thấy rằng: hành động đặc biệt nào của Thu cũng chỉ xảy ra một lần.
Cho đến ngày gia đình tôi dọn đến phố hàng Chuối, tôi còn lên phòng nàng mấy buổi chiều nữa. Thường thường, trước khi xuống nhà dưới, Thu thay áo. Ở ngay trước mặt tôi. Tôi ngượng,nàngkhông ngượng. Có lần tôi nhìn nàng đăm đăm. Thu đẹp quá. Đẹp hơn pho tượng ở lớp vẽ của tôi. Có lẽ lúc đó,mặt tôi ngẩn ra. Thu cười. Nàng hưá:
- Nếu anh ngoan, Thu cho anh hôn một cái.
Câu nói của Thu làm tự ái của tôi bị tổn thương. “Mày coi tao như trẻ con không bằng. Tao đâu có cần.” Nghĩ thế nhưng tôi không dám hé môi. Sợ Thu giận. Thật ra lối trịch thượng của nàng có nguyên nhân. Nếu ở nhà chỉ có nàng và tôi, Thu đi đâu,tôi theo đó. Thậm chí, một sámh chủ nhật đầu mùa đông, sau một hồi lên gác xuống nhà, chạy ra chạy vào như hai con tinh, Thu nhảy lên giường, ngồi gọn trong chăn. Tôi nhảy lên theo,kéo chăn ra.ngồi bên nàng. Chúng tôi bá vai nhau, cười hinh hích.
Thu còn bảo tôi làm nhiều thứ quỷ quái nhưng tôi không dám. Tôi thấy ghê quá!
-Người con trai nài cũng thích như vậy. Sao anh không thích?
Tôi không biết trả lời thế nào. Chưa bao giờ nghĩ đến hành động ấy. Tuy nhiên tối tối, tôi vẫn giúp nàng làm toán và vẫn bị nàng tra hỏi.
 Ở nhà mới, Thu đền thăm gia đình tôi mấy lần.Lạ thay! Nàng đối với tôi chẳng khác gì người xa lạ. Mỗi lần tôi mon men đến gần hỏi vớ vẩn mấy câu, Thu trả lời cho xong, rồi lảng đi chỗ khác ngay.
Tôi buồn bực ít lâu rồi cũng quên đi.
Cả nhà tôi không ai biết hành động của tôi và Thu. Không ai ngờ. Ai mà ngờ được!Mẹ tôi bảo:
-Con bé dễ thương quá. Nó nói muốn làm con dâu tao. Không biết nó chịu đứa nào?
Tôi cũng không biết Thu chịu người nào. Tôi nhớ có lần nàng tâm sự.
-Em bé quá, chẳng biết gì. Anh Thanh dữ quá. Còn anh Thái đi tối ngày, chưa có dịp nói chuyện.
 Ít lâu sau, có người nhà tôi mách.
-Cô Thu phải lòng cậu Thái. Ngày cậu Thái vào trường Đà Lạt, cô ấy tặng một chiếc nhẫn.
Cách vài năm sau- Thu vẫn còn ở lại Hà Nội- gia đình tôi di cư vào miền Nam. Anh tôi,một buổi tối, vui chuyện cũ, cho biết chiếc nhẫn đã được bán ngay hôm đó để lấy tiền đãi bạn bè.

Phạm Văn Hải

 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.